HÀNH TRÌNH ĐI TÌM NGÔN NGỮ - BÉ HÀ LINH

Mẹ cho em đi học mẫu giáo hòa nhập từ khi em 18 tháng. Em thực sự hòa đồng và thích nghi được với môi trường nhà trẻ

“Mẹ ơi, Bi vẽ quả bóng màu hồng ạ”. Con gái gần 2 tuổi rưỡi hớn hở mang mảnh giấy ra chỗ mẹ líu lo khoe thành tích. Mẹ nhìn em mỉm cười. Lâu rồi mẹ không cảm thấy hạnh phúc như thế.

Kể từ ngày biết em bị điếc, mẹ không  vào bếp nữa. Mẹ không còn muốn nấu những món ăn ngon như trước kia nữa. Cho đến giờ mẹ vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi nhìn kết quả đo thính lực của con mẹ đã khóc như mưa trong khi cô bác sĩ vừa thông báo kết quả, mặt tỏ thái độ rất lấy làm tiếc, vừa quay sang cười nói rôm rả với các đồng nghiệp khác. Đêm về nhìn em thiêm thiếp ngủ mà không hề hay biết về nỗi bất hạnh  mà em đang phải gánh chịu, mẹ có cảm giác có cái gì đó cứ cứa vào tim mình nhói buốt. Trong giấc ngủ mẹ thảng thốt giật mình, nước mắt nặng nề rơi. Lúc ấy mẹ chỉ ước giá như em của mẹ có thể nghe được những âm thanh mà cuộc sống đem đến cho em. Mẹ biết, mẹ cần phải nghị lực hơn để tìm lại âm thanh cho em bằng mọi giá. Em của mẹ ngoài việc không nghe được thì là một đứa trẻ rất đáng yêu và thông minh. Mẹ bị rubella lúc mang bầu mà không biết, nhưng  dù có chết đi sống lại một trăm một nghìn lần – Mẹ -  cũng sẽ không bao giờ bỏ em chỉ vì em bị điếc.

Sau một tuần vật vã và tìm hiểu mọi nguồn thông tin, mẹ bắt đầu chấp nhận sự thật rằng em của mẹ không thể nghe được một cách bình thường, và mẹ sẽ phải đợi đến khi em ngoài 1 tuổi để cấy điện cực ốc tai cho em. Mẹ mua cho em một cặp máy trợ thính cũ 1 tuần sau đó. Và em bắt đầu được nghe những âm thanh đầu đời.

Các mẹ có con bình thường chắc sẽ không bao giờ hình dung được việc một đứa trẻ có thể nghe những âm thanh đơn giản nhất như tiếng trống, tiếng xúc xắc hay tiếng vỗ tay có ý nghĩa thế nào. Nhưng đối với một đứa trẻ khiếm thính thì những gì tưởng như là tất nhiên đó lại là những bài học vỡ lòng. Mẹ bắt đầu dạy con từng âm thanh một và thấy con gái có tiến bộ từng ngày. Với công cụ ít ỏi là một cặp máy trợ thính Naida V cũ, con gái mẹ có thể nghe được mọi âm thanh cơ bản của cuộc sống và biết ngoái đầu mỗi khi mẹ gọi tên em.  Nỗi buồn của mẹ vì vậy theo ngày tháng cũng vợi đi phần nào cho đến ngày con bị tai nạn.

Một ngày, em của mẹ bò qua khe cầu thang rơi từ tầng 4 xuống đất. Mẹ bế em trên tay tưởng chừng như ngạt thở. Con gái, mẹ không mong gì hơn, mẹ chỉ mong giữ được con bên mẹ mà thôi. Em bị gẫy mấy cái xương sườn và bị chấn thương sọ não.  Tuy nhiên điều kỳ diệu đã xảy ra, em ra viện sau 3 ngày và được yêu cầu tiếp tục theo dõi. Chỉ khi đứng giữa danh giới sự sống và cái chết mẹ mới thực sự hiểu em có ý nghĩa với cuộc đời mẹ như thế nào và mẹ cần em đến thế nào. Duy chỉ có một điều không may, dường như con gái mẹ đã bị mất trí nhớ. Em không còn yêu mẹ như trước nữa. Em quên hết những thói quen cũ của em và đặc biệt là em không hề có phản ứng với bất kỳ âm thanh nào mẹ đã dậy em trước đó. Nhưng mẹ nghĩ mẹ đủ kiên nhẫn để cung cấp cho em mọi dữ liệu từ đầu – chỉ cần em  vẫn có thể nghe được. Em hồi phục gần như mọi thứ sau một tháng và em vẫn là em của mẹ trước kia. Duy chỉ có điều một số thói quen cũ thì em không còn nhớ đến nữa.

Và rồi cái ngày em được phẫu thuật đã đến. Số tiền phẫu thuật không hề nhỏ mà phải nói là rất lớn với mẹ nhưng hơn ai hết, và hơn bao giờ hết, mẹ muốn được trả khoản tiền ấy, chỉ mong con gái có thể nghe được. Cũng như những bé khác, thời gian đầu sau khi bật máy, em thường khóc và dựt máy ra. Em là một đứa trẻ bướng bỉnh,  có cá tính và em cũng không hợp tác với những tiết học trị liệu ngôn ngữ ở lớp. Chồng và cả gia đình chồng không ai hợp tác với mẹ trong việc dạy em. Chỉ có mẹ và em – mẹ sẽ phải bắt đầu như thế nào?

Và mẹ cùng em học. Học ở mọi lúc mọi nơi. Những lúc bế em xuống cầu thang, mẹ chợt dừng lại, nói “a” rồi đi tiếp. Lúc đầu em không hiểu, nhưng dần dần em tỏ vẻ háo hức mỗi lần mẹ dừng lại như thể đang chờ đợi một điều gì đấy. Hoặc khi hai mẹ con chơi tàu bay giấy mẹ chợt dừng lại nói “u” và rồi cho em đi tàu bay tiếp. Em bắt đầu chú ý đến các âm link và chịu hợp tác. Đêm đến, mẹ đặt em ngồi trên giường, trong bóng tối mẹ lặng lẽ nói “i” rồi thổi phù phù vào tai em. Tất cả những “trò chơi” đấy đều khiến em thích. Và mẹ tận dụng mọi không gian yên tĩnh để giúp em làm quen với âm thanh lời nói.

Mỗi ngày, cứ đến một giờ nhất định, mẹ cho em ngồi vào bàn và mẹ gọi là “học bài”. Lúc đầu em khóc lắm. Em chẳng thích bị nhốt một chỗ như thế tí nào. Nhưng mẹ đã chuẩn bị rất nhiều đồ chơi để mỗi lần em đòi ra khỏi ghế là mẹ lại mang ra một đồ chơi mới. Thời lượng học cũng tăng dần từ 5 phút đến 10 phút rồi nửa tiếng. Em ngoan dần. Đồ chơi của em nhiều khi chỉ là một con ong bị đứt cánh nhưng lại biết rúc vào tai em nói ú ù rồi bay lên bay xuống hay là những chiếc ô tô nhỏ lên dốc xuống dốc bằng một quyển sách hoặc là con mèo kêu meo meo trong một chiếc hộp giấy đầy bí mật. Mẹ dậy em bất kỳ cái gì em thích. Dần dần cứ đến giờ học là em dắt tay mẹ lên nhà, kể cả những lúc em ốm.

Khi em quen với ngôn ngữ và chịu hợp tác mẹ bắt đầu mở rộng ngôn ngữ cho em từ tranh ảnh. Về lý thuyết, đối với việc dạy ngôn ngữ, đồ vật cụ thể thường được dùng  vì như vậy trẻ con dễ hình dung hơn. Nhưng để mở rộng ngôn ngữ một cách đa dạng thì mẹ không cỏ đủ đồ dùng ngoại trừ sách. Vì thế mẹ lấy những quyển sách tập tô của chị gái, những quyển sách có hình vẽ hay những tranh ảnh sẵn có ở nhà để giới thiệu với em. Em thích bắt đầu chủ đề con vật bằng âm thanh của chúng, mẹ dậy em âm thanh trước. Dần dần em cũng biết gọi chúng thành tên. Em thích hoa, mẹ dậy em về các loài hoa. Dần dần em biết nhiều loại hoa hơn cả chị gái. Ngoài những chủ đề em thích thì mỗi buổi học mẹ lại mở rộng cho em một chút về nhưng gì em không thích. Mỗi ngày một chút thôi, dần dần tích lũy lại thành một lượng kiến thức mà ở độ tuổi của em các bạn khác chưa có. Ví dụ em biết phân biệt các hình khối, màu sắc từ rất sớm.

Em phẫu thuật lúc 15 tháng. 18 tháng em nói được hơn 20 từ. Con số này tăng lên 300 từ lúc em tròn 2 tuổi. Lượng danh từ của em đã phát triển và đến lúc mẹ phải mở rộng cho em hơn nữa cả về động từ, tính từ, giới từ v.v để em có thể gép thành câu hoàn chỉnh. Lúc này việc giao tiếp với mẹ trong các hoạt động hàng ngày trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Mỗi khi làm gì mẹ đều cho em thấy và giải thích cho em. Mỗi từ em nói mẹ luôn cố gắng mở rộng cho em. Ví dụ: Con cá -> Con cá bơi -> Con cá bơi trong bể nước -> Con cá bơi lội tung tăng trong bể nước. Dần dần em cũng có thói quen đấy và tự mở rộng ngôn ngữ của mình: Một -> một bông hoa -> một bông hoa hồng. Ngôn ngữ của em vì vậy cũng đa dạng dần lên. Em cũng có khả năng diễn đạt mong muốn của mình một cách cụ thể hơn như: Bi mặc quần xi líp con mèo màu hồng ạ.

Chị gái nhỏ của em bắt đầu đóng một vai trò nhất định trong việc dậy em. Có lúc chị cũng tham gia học cùng em để gợi ý cho em một số hành động cụ thể. Có lúc chị dậy em hay đọc truyện cho em những khi mẹ bận. Nghe chị gái 5 tuổi của em kiên nhẫn dậy em nói từ “trái tim” mà mẹ cảm thấy thật vui. Nhờ chị, thay vì nói là “ai tim” em đã có thể nói “trái tim” một cách tròn vành rõ tiếng. Và giờ đây, hàng tối hàng tối hai chị em đều ngồi lắng yên nghe mẹ đọc truyện. Mỗi lần kết thúc câu truyện em rất háo hức nghe mẹ đặt câu hỏi và hai chị em thay phiên nhau trả lời. Có chị có em, những khó khăn em đang phải chịu đựng dường như cũng nhẹ hơn vì có thêm người chia sẻ. Và mẹ cũng cảm thấy ấm lòng hơn rất nhiều.


                                                Bé Hà Linh trong giờ học lớp Discovery ở trường mẫu giáo hòa nhập


                                                   Bé và các bạn trong giờ học tiếng Anh với cô Charlie

Mẹ cho em đi học mẫu giáo hòa nhập từ khi em 18 tháng. Em thực sự hòa đồng và thích nghi được với môi trường nhà trẻ. Em cũng không hề mặc cảm hay tự ti với bản thân mình. Hàng ngày em rất thích đến lớp. Về nhà, em kể cho mẹ nghe ở lớp em chơi với ai, em đi công viên với bạn nào, đi bơi với bạn nào. Nếu mẹ nói sai, em cũng rất nhiệt liệt phản đối và cố gắng thể hiện quan điểm của mình bằng những ngôn ngữ rất tự nhiên. Mẹ biết, em học được nhiều từ các cô giáo, từ các bạn, từ chính cuộc sống mà hàng ngảy em đang trải nghiệm. Và mẹ không còn cảm thấy cô đơn nữa trên con đường đi tìm ngôn ngữ cho em. Hiện tại con gái 2.5 tuổi, nói được gần 800 từ và câu hoàn chỉnh. Số lượng từ tối đa trong một câu lên đến 13 từ. Đã đến lúc mẹ phải mở rộng tư duy cho con để con có thể giao tiếp tốt hơn và diễn đạt những mong muốn của ḿình hoàn thiện hơn.

Con đường phía trước còn rất dài. Mẹ còn nhiều dự định cho con gái của mẹ. Mẹ mong con gái mẹ ngày hôm nay sẽ tiến bộ hơn ngày hôm qua và sau này mẹ sẽ dậy em trở thành một con người lương thiện có trái tim ấm áp và biết yêu thương người khác. Giờ đây mẹ đã có thể mỉm cười khi con tim của mẹ đã vui trở lại. Mẹ lại muốn vào bếp để nấu cho các con của mẹ những món ăn thật ngon. Mẹ muốn mình sống thật tốt, có sức khỏe để nuôi các con nên người. Và trên hết, mẹ luôn cảm ơn Cochlear và nhờ có việc Cochlear đã có mặt tại Việt Nam mà con gái có thể có ngày hôm nay. Hãy luôn cố gắng để xứng đáng với tất cả những điều đó con nhé.

                                               Thân tặng cộng đồng Cochlear và những gia đình có con bị khiếm thính

                                                        Mẹ bé Hà Linh

Hotline tư vấn:

HCM: 0965 449 446

-

Hà Nội: 0965 449 447

Tổng đài miễn phí 18001283

Hỗ trợ

Chia sẻ

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

  • 882976
  • Đặt hẹn

    (*) Nếu cần đặt lịch hẹn phù hợp hơn, vui lòng liên hệ Hotline tư vấn 0965 449 447

    Top