NIỀM VUI VÀ MONG ĐỢI - BÉ XUÂN BẮC

Cháu nghe được bi bô tập nói, tập ghi nhớ được một số ít vốn từ, hiểu được chúng là một hạnh phúc lớn của gia đình, niềm vui không tả được của tôi

Họ tên bé: PHAN THỊ XUÂN BẮC

Sinh ngày : 20/9/2007

Ngày cấy : 23/7/2012       Bật máy: 10/8/2012

Những tưởng con cháu chúng tôi bị câm điếc suốt cả cuộc đời. Nếu đó là sự thật thì quả là một điều ân hận day dứt suốt cả cuộc đời còn lại của chúng tôi, những người làm ông bà, cha mẹ của cháu. Vì tưởng rằng số kiếp của cháu phải chịu vận hạn cho đại gia đình suốt cả cuộc đời.

Rất may, được một người bạn lên mạng lần tìm, và đã tìm thấy cơ sở chuyên tư vấn, cung cấp thiết bị trợ thính giúp cho người bị điếc có thể nghe được, cảm nhận được âm thanh đẻ hòa nhập cộng đồng. Tia hy vọng cháu có thể nghe được, nói được, đi học được lóe lên. Thế là dù đã ngoài 60 tuổi, bàn bạc thống nhất trong gia đình, tôi dẫn cháu đến 53Bis Nguyễn Thông, quận 3, TP. Hồ Chí Minh. Tới đây cháu được dẫn đi khám lầm sang, làm các xét nghiệm. Rồi được tư vấn về tính năng, tác dụng của việc cấy ghép điện cực ốc tai của trung tâm cũng như gặp gỡ những bệnh nhân đã cấy ghép trước đó. Chứng kiến sự tiếp nhận âm thanh, ngôn ngữ nói diễn tả của họ thông qua giáo viên hướng dẫn. Rồi được đi tập huấn về phương pháp dạy trẻ sau khi cấy ghép điện cực.

Vậy là bước đầu đã có niềm tin vào thiết bị kỹ thuật cùng với quyết tâm để đạt được mục đích. Dù kinh tế còn gặp rất nhiều khó khăn song tôi vẫn quyết định cấy ghép điện cực ốc tai cho cháu, mong cho cháu có được cơ hội hòa nhập cộng đồng.

Quyết định là vậy, nhưng trong lòng cũng lo lắm, suy nghĩ mông lung. Cũng phải thôi, lo là phải vì nếu không thành công, không những mất đi một khoản tiền lớn mà cháu cũng mất đi cơ hội vĩnh viễn được nghe, cảm nhận âm thanh sôi động trong đời thường diễn ra hàng ngày xung quanh cháu.

Ngày phẫu thuật đến, phẫu thuật xong là những ngày dạy thấp thởm lo âu, chờ đợi kích hoạt cho máy hoạt động. Những ngày đó sao mà nó dài ghê. Tôi đếm ngược thời gian mong sao chóng hết nhưng mà vẫn cảm nhận nó trôi đi quá chậm chạp, lề mề. Chờ mãi, chờ mãi, ngày kích hoạt cũng đến. Lòng tôi hồi hộp chờ đợi, xen lẫn lo âu. Lòng tôi sung sướng vì cái gì đến sẽ đến, máy hoạt động, tôi chăm chú quan sát biểu hiện của cháu. Thấy cháu ngơ ngác nhìn tôi và mọi người xung quanh. Tôi đọc được sự bang hoàng của cháu qua đôi mắt. Cháu như muốn hỏi: “Cái gì xảy ra vậy ông bà?” mà từ khi sinh ra cho đến giờ cháu chưa hề gặp bao giờ, mà giờ mới thấy. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tràn đầy vui sướng. Cháu tôi không còn điếc nữa, thật tuyệt vời. cảm ơn Cochlear đã đem lại hạnh phúc lớn cho chúng tôi.

Cũng từ đây, một thử thách mới lại đến với chúng tôi và cháu. Làm thế nào để rèn kỹ năng nghe, cảm nhận, hiểu được, nói được diễn đạt được ý của cháu qua ngôn ngữ nói giao tiếp. Qua tư vấn của công ty, chúng tôi cho cháu đi học và người nhà phải dạy cháu tập nói, coi trẻ như một đứa trẻ 7, 8 tháng sau sinh và phải kiên trì tập luyện cho cháu.

Với quyết tâm của gia đình, sự tận tình của Sơ An Bình và trung tâm khiếm thính Thuận An cùa sự tận tâm của chi nhánh Cát Tường tại TP.Hồ Chí Minh luôn đồng hành đề hiệu chỉnh máy, hướng dẫn kỹ năng bảo quản máy, đo thính lực cho cháu. Đến nay, sự nghe của cháu đã được cụ thể, cải thiện nhiều về tốc độ nghe âm thanh, và đã phát âm được số từ ngữ đơn giản, cự li khoảng cách 3 – 4m, gọi tên biết quay lại hoặc dạ, thấy những vật thông thường cháu đọc đúng từ tượng hình có một hoặc hai âm tiết, cá biệt cháu có thể diễ đạt từ có ba âm tiết đơn giản. Cháu đã biết phân biệt được màu sắc (tính từ) và đọc đúng màu sắc đơn giản mà cháu đã học, cháu cũng cảm nhận được một số ít tiếng động xung quanh (tiếng ồn) như nghe tiếng còi xe phía sau biết tránh đường.

Biết đâu, thông qu ngôn ngữ nói cháu đã nghe và hiểu được một số ít những yêu cầu đơn giản của người lớn đặt ra. Vốn từ của cháu đã được tiếp thu và hiểu thông qua ngôn ngữ nói dần được tích lũy.

Cụ thể qua 9 tháng học tập, rèn luyện cháu đã biết chào khi yêu cầu, dọn cơm, biết phát âm lấy “chén”, nói được đi “tắm”, “chải đầu”…, biết hỏi lại “đâu” khi không thấy vật cần lấy hoặc không thấy người thân…

Vẫn biết rằng “âm thanh cuộc sống” của cháu bây giờ mới bắt đầu. Để cảm nhận được nó một cách tương đối đầy đủ là cả một quá trình rèn luyện, tích lũy dần, cần có thời gian dài và kiên trì dạy của nhà trường cũng như của gia đình và sự cố gắng thu nhận ngôn ngữ của trẻ. Song cho đến bây giờ cháu nghe được bi bô tập nói, tập ghi nhớ được một số ít vốn từ, hiểu được chúng là một hạnh phúc lớn của gia đình, niềm vui không tả được của tôi vì chí ít cho đến giờ phút này cháu không bị câm điếc nữa. Mai sau lớn lên cháu không còn mặc ảm tự tin nữa. Đến tháng 09/2013 cháu tròn 6 tuổi đang tập nghe, bập bẹ nói như trẻ 1 tuổi. Song gia đình mừng vui, lại càng quyết tâm dạy cháu để cháu dần dần cảm nhận âm thanh cuộc sống xung quanh để cuộc đời cháu được tốt đẹp hơn.

                                          Phụ huynh cháu Phan Thị Xuân Bắc sinh năm 2007, ghép 07/2012.

                                                                                    Đoàn Thị Kim

 

 

Hotline tư vấn:

HCM: 0965 449 446

-

Hà Nội: 0965 449 447

Tổng đài miễn phí 18001283

Hỗ trợ

Chia sẻ

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

  • 585790
  • Đặt hẹn

    (*) Nếu cần đặt lịch hẹn phù hợp hơn, vui lòng liên hệ Hotline tư vấn 0965 449 447

    Top