Viết cho những ngày con biết gọi mẹ!

Viết cho những ngày con biết gọi mẹ!

“Mẹ ơi, iêu”! Yêu thật là yêu cái mỏ dẩu ra của con quá!

Con sinh ra trong sự chào đón, mong chờ của mẹ và cả gia đình. Mẹ phải nói thật là sinh con xong, lẫn trong sự đau đớn, mệt mỏi sau cuộc mổ đẻ, là cảm giác lo lắng, bất an và thiếu tự tin vô cùng vì mẹ cảm thấy chẳng biết phải làm thế nào để chăm sóc con cả. Mẹ đau không bế được con, chẳng biết cho con bú, lóng ngóng khi thay tã và thấy ngượng ngùng khi gọi, vỗ về con nữa. Từ “mẹ - con” mới lạ lẫm làm sao... Nhưng cũng rất thật, ngắm con bé tí xíu, ngọ nguậy nhìn mẹ, chỉ vài lần thôi, đã mang đến cho mẹ thứ tình cảm gì đó thật khó diễn tả - lạ vô cùng! Mẹ biết mẹ yêu con rồi!

Ngày trước và cả bây giờ, mẹ chưa từng mong ước con của mẹ phải là thiên tài, phải giỏi giang hơn người, phải hát hay, học giỏi, phải đỗ đạt, thành tài... Nhưng có nằm mơ, mẹ cũng không bao giờ nghĩ con của mẹ lại không được bình thường như các em bé khác. Thế mà trong giai đoạn yếu ớt nhất của người phụ nữ, mẹ biết tin con của mẹ bị khiếm thính bẩm sinh. Bắt đầu từ kết quả sàng lọc ở viện lúc con 3 ngày tuổi... 21 ngày, ánh mắt ái ngại của các cô lúc trả kết quả đo lần 2... Mẹ không khóc vì mẹ ghét khóc trước mặt những người không thân quen, hình như mẹ còn tỏ ra rất bình thản thì phải... Nhưng sau đó là chuỗi ngày nằm bẹp, mất ngủ, khóc lặng lẽ. Mẹ sợ bà ngoại biết sẽ buồn. Trở thành mẹ, mẹ hiểu được niềm hạnh phúc của bà khi thấy mẹ lập gia đình ổn định, rồi sinh con “mẹ tròn con vuông”. Vì thế, mẹ vẫn phải cố tỏ ra bình thường. Có hôm đang khóc thì bà ngoại vào, mẹ phải giả vờ ngủ, đến nỗi bà ngoại bế con lên mà nựng “cái con mẹ này hư quá, con dậy mà chẳng bế con, cứ ngủ lăn ra thế này...”. Nhiều lúc thấy bà dỗ con, gọi con, hát ru con, mẹ chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng. Con của mẹ có nghe được gì đâu! Mẹ chỉ tìm sự chia sẻ của các bác, những người mẹ thực sự tin tưởng, coi là chỗ dựa của mẹ con mình - những người mẹ có thể khóc và nói rằng “em đang buồn lắm, em không biết phải làm sao bây giờ cả...” – hình ảnh bình thường của mẹ, có lẽ chẳng bao giờ mẹ nói mình “chẳng biết phải làm thế nào...”. Mọi người vẫn bảo mẹ là người mạnh mẽ mà! Giấc ngủ chập chờn, thức dậy, nhìn con là lại khóc. Mẹ thấy ghét tất cả âm thanh xung quanh mẹ. Mẹ ghét tiếng chó sủa, tiếng nhạc, tiếng mưa,... – vì con của mẹ có nghe được đâu! Tiếng trẻ con nhà hàng xóm nô đùa làm mẹ chạnh lòng chảy nước mắt. Mẹ thấy bế tắc thật sự. Mẹ đã nghĩ đến điều tiêu cực nhất vì mẹ muốn trốn tránh tất cả, muốn trốn tránh bản thân mình, muốn trốn tránh những buồn phiền cứ quẩn quanh đeo bám trong đầu mẹ. Mẹ muốn chấm dứt tất cả. Nhưng cũng như mỗi khi giải quyết 1 việc gì đó, mẹ bắt đầu đặt ra những câu hỏi, những vấn đề cần lựa chọn để “triển khai” ý tưởng đó.

- Trước hết là “ai?” – tất nhiên câu trả lời là “mẹ và con” rồi – mẹ ra đi 1 mình thì con ở lại với ai, ai chăm sóc con. Ok: mẹ và con!

 - Thứ 2: ở đâu? – không thể “chết” ở nhà được, như thế thì tội nghiệp ông nội và bố con quá! Ông và bố hiền lành tử tế. Có chuyện như thế xảy ra trong nhà thì ai dám ở cái nhà đó nữa, ở thì ám ảnh, bán đi không xong... Rồi bố làm sao mà lấy được vợ khác! Vậy phải chết ở ngoài! Ok: ở ngoài!
- Thứ 3: chết bằng cách nào? Uống thuốc – nhẹ nhàng đấy, nhưng phải uống ở nhà, không logic với câu 2 -> loại. Tai nạn ô tô – tội nghiệp cho bác tài xế vô tội quá, tự dưng tai bay vạ gió -> loại. Nhảy xuống sông: ôi sợ quá, mấy lần đi bơi mẹ bị nước vào miệng rồi, cảm giác thật chả dễ chịu tí nào. Rồi thì lúc được “vớt lên”, mặt mũi người ngợm hẳn là xấu xí lắm. Lại còn chẳng may trôi đi đâu không ai tìm được thì biết làm sao...!

 Giờ mẹ có thể kể ra như 1 câu chuyện cười, nhưng đúng là lúc đó mẹ đã nghĩ ra nhiều điều như thế đấy! Và tất nhiên, may là quyết định cuối cùng của mẹ là không chết nữa. Chả chết được thì phải sống vậy! Và mẹ bắt đầu tìm con đường sống cho mẹ con mình! Mẹ lao lên mạng, mờ mắt tìm, đọc. Bà ngoại lại nhắc suốt ngày vì cứ thấy mẹ ôm cái máy tính, chắc về già thị giác sẽ kém lắm đây. Mẹ như tìm thấy cứu cánh với 1 diễn đàn của các bố mẹ có con cùng hoàn cảnh lập ra. Mẹ gặp trên đó nhiều nỗi niềm, hoàn cảnh có khi còn nặng nề, khó khăn hơn cả mẹ con mình. Mẹ cũng gặp trên đó nhiều bà mẹ thật phi thường, mạnh mẽ. Và mẹ đã tìm thấy cánh cửa cho mẹ con mình – phải tìm đến và mở ra thôi, để “đi tìm âm thanh cho con” – 1 câu thật quen thuộc với các bố mẹ có con khiếm thính như con nhỉ! Lúc đó mẹ chưa hiểu gì về ốc tai điện tử, mẹ chỉ biết nó sẽ mang lại âm thanh cho con. Và lúc đó mẹ đã xác định ngay mục tiêu là phải cấy ốc tai cho con, dù ban đầu, mẹ cũng chưa có giải pháp nào để có đủ tiền làm việc đó (số tiền cần để mổ cho con đúng bằng lương của bố mẹ trong vòng 6 năm không ăn tiêu gì)... Nhưng cứ có hướng là tìm đường đi thôi.

Trong thời gian chờ đợi con đủ tuổi và bố mẹ đủ tiền để cấy ốc tai cho con, mẹ mua cho con 1 đôi máy trợ thính và bắt đầu giúp con làm quen với âm thanh. 4 tháng tuổi, đôi tai non nớt của con phải gánh thêm cặp máy trợ thính. Những ngày đầu mới đeo, mẹ khó khăn lắm mới lựa được núm tai vào lỗ tai con. Mỗi khi con nằm, vành tai con hằn đỏ. Rồi núm tai lỏng là máy kêu rú lên. Chắc con khó chịu lắm! Nhưng cũng may là con được đeo sớm nên dễ dàng quen thuộc với đôi máy trên tai. Mỗi khi mẹ tạo âm thanh cho con, tim mẹ cũng đập thình thịch cùng tiếng trống, tiếng xúc xắc mang theo nỗi hộp hộp quan sát phản ứng của con. . Cuộc chiến cam go này chỉ những bố mẹ cùng hoản cảnh mới hiểu được. May mà mẹ có 1 đồng nghiệp cùng hoản cảnh, bác ấy lại kiên trì và nỗ lực tuyệt vời nên mẹ luôn có người đi trước để hỏi và chia sẻ cách “tập nghe” cho con. Rồi con cũng biết quay lại nơi phát ra âm thanh, dù ban đầu chỉ với âm thanh tự nhiên. 8 tháng con biết đập bụp bụp lên đầu con vịt để nó kêu chít chít và cười thích thú. 10 tháng con đã quay lại khi mẹ gọi tên con từ phía sau. Mẹ chảy nước mắt, vừa mừng vừa tủi khi con giật mình thức dậy vì tiếng sấm nổ đùng đoàng. Mẹ thấy yêu tất cả những âm thanh xung quanh, tiếng rao bán hàng, tiếng chó sủa, cả tiếng xe máy vô duyên của nhà hàng xóm giữa trưa hè, tiếng máy khoan làm mẹ con mình không ngủ được... – vì giờ đây, con của mẹ cũng bắt đầu chia sẻ với mẹ những âm thanh ấy rồi mà. Mẹ yêu vô cùng tiếng trẻ con hàng xóm nô đùa, vì mẹ chờ đợi 1 ngày, con của mẹ cũng có thể vui vẻ hòa đồng cùng các bạn!

Cùng với những cố gắng tập nghe cho con. Mẹ lo lắng trước bao nhiêu vấn đề để chuẩn bị cho con cấy ốc tai, từ vấn đề tài chính quá lớn, đến việc giữ cho sức khỏe thể chất của con thật ổn định, tham khảo lựa chọn hãng ốc tai.... Cuối cùng, với sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, đồng nghiệp của mẹ, con cũng được mổ ở thời điểm tốt nhất - 12 tháng 19 ngày (ngày 25/6/2012). Chuẩn bị cho ca mổ của con, mẹ liên hệ với rất nhiều bố mẹ đã có con cấy ốc tai, tập hợp các kinh nghiệm chăm sóc con trước và sau mổ. Mẹ chuẩn bị chu đáo từ các loại thuốc hạ sốt, giảm đau, thuốc mỡ sát trùng, betadine rửa vết thương, oresol, đến các loại băng gạc, kim băng, bông gòn.... Lại còn cả đồ chơi con thích để tay con “vướng bận”, quên đi việc táy máy kéo phần băng đầu mà mẹ biết sẽ gây khó chịu cho con.... Nhìn túi thuốc mẹ mang theo và thái độ của mẹ, chắc các cô y tá cũng có phần để ý kỹ hơn khi chăm sóc con. Mẹ cũng liên hệ sẵn bác sỹ bên BV Nhi chuyên đặt kim truyền cho trẻ vì mẹ biết con của mẹ nhỏ quá, lại bụ bẫm nên rất khó lấy ven. Ngày nào con cũng phải tiêm mà các y tá ở bệnh viện con mổ không chuyên chăm sóc cho bệnh nhi nhỏ tuổi. Nếu không được đặt kim truyền, chắc mỗi lần tiêm, các cô thì vất vả mà con cũng phải chịu nhiều đau đớn hơn. Mẹ tự cho phép mình khó tính hơn lúc nào hết. Từ việc nhất định sát trùng da đầu cho con trước khi mổ bằng Betadine thay vì cồn Iod cô ý tá mang đến (vì con chưa được 2 tuổi) đến việc kiên quyết từ chối cho nới băng đầu của con trong vòng 24h sau phẫu thuật. Mẹ cũng không ngại gọi điện cho bác sỹ kể cả lúc 23h đêm (tất nhiên với thái độ rất chi là nhã nhặn, biết ơn) khi thấy da đỉnh đầu của con bị co.... Thật may là ca mổ của con thành công như mong đợi! Con hồi phục gần như hoàn toàn ngay những ngày đầu ở viện. Về nhà, 1 tháng trời mẹ ăn kiêng cho con và tuyệt đối không đồng ý cho ai tắm, gội, thay băng, rửa vết mổ cho con ngoài mẹ.

1 tháng sau con được kích hoạt điện cực. Mẹ con ta lại cùng nhau beng beng những âm thanh đầu tiên học 1 cách nghe khác cho con!... Giờ đây, 26 tháng tuổi, con đã vuốt má mẹ mà nói “...iêu”, con biết nói “Mẹ... xinh”, “Bố ... béo... xấu” (hì hì), con biết chun mũi nói “eo ôi” khi em tè dầm, con biết tròn mồm bảo “chết ồi...” khi bố đánh rơi đồ hay làm đổ nước. Hôm nào đón con ở lớp, mẹ cũng được các cô động viên là con chịu giao tiếp, nói nhiều. Những tiếng của con còn ngọng nghịu, rời rạc lắm; nhưng mẹ cũng cảm thấy hạnh phúc nhiều rồi. Và dẫu mẹ biết con đường phía trước của mẹ con ta còn rất nhiều khó khăn, con còn phải chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống, nhưng mẹ con ta sẽ nắm tay nhau để cùng cố gắng nhé! Ông Trời có thể chẳng công bằng, có thể cho người này quá nhiều và lấy đi của người kia không ít; nhưng mẹ vẫn thấy ông Trời không bất công với mẹ quá đâu, vì chúng ta có nhau cơ mà. Thậm chí AQ một tí, mẹ còn thấy tự hào nữa vì ông Trời đã chọn mẹ để trao cho nhiều thử thách như vậy. Theo một nghĩa nào đó, chắc ông Trời đủ tin tưởng rằng mẹ con ta sẽ đủ nghị lực để không gục ngã, để đứng, để đi và để mỉm cười trước những gì gặp phải. Lúc hết sức buồn khổ vì biết con bị khiếm thính, mẹ đọc được câu của 1 mẹ cùng hoản cảnh, rằng “dù có phải chết đi sống lại 1000 lần, mẹ cũng không bao giờ bỏ con chỉ vì con bị điếc”. Mẹ không muốn đặt cho mình câu hỏi liệu có quyết định giữ con không nếu biết mẹ con mình phải trải qua nhiều vất vả như thế (và còn nhiều vất vả có thể sẽ hơn thế nữa...), nhưng mẹ muốn nói rằng “MẸ CHƯA KHI NÀO HỐI TIẾC VÌ ĐÃ SINH RA CON”!

Hôm nay là sinh nhật của mẹ, các con thì ngủ cả rồi. Mẹ thấy thật bình an! Nhìn lại những gì đã và đang trải qua, mẹ viết cho các con và cho chính bản thân mình. Chúng ta đã có duyên ở bên nhau, hơn nữa lại còn bằng 1 mối quan hệ thiêng liêng hơn tất cả các mối quan hệ khác, hãy cùng mang lại hạnh phúc cho nhau con nhé! Yêu 2 con của mẹ vô cùng!

Hotline tư vấn:

HCM: 0965 449 446

-

Hà Nội: 0965 449 447

Tổng đài miễn phí 18001283

Hỗ trợ

Chia sẻ

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

LỊCH TƯ VẤN VỚI CHUYÊN GIA Tư vấn cấy ốc tai điện tử

  • 768581
  • Đặt hẹn

    (*) Nếu cần đặt lịch hẹn phù hợp hơn, vui lòng liên hệ Hotline tư vấn 0965 449 447

    Top